Tâm sự: phút xao lòng - p1

Cuộc đời ai cũng có những phút xao lòng, mủi lòng để rồi làm những việc mà nhiều lúc khi có thời gian suy nghĩ lại thì thấy nó thật khờ dại, thật trẻ con, thật buồn cười và thậm chí là ngốc nghếch. Tôi cũng không nằm ngoài quy luật đó... 

Năm thứ nhất. Tôi sống ở 1 xóm trọ gần đại học thương mại. Xóm trọ gồm 2 dãy với 9 phòng quay mặt vào nhau. Tôi ở cùng 1 người bạn cùng học hồi cấp 3. 2 đứa vốn ít nói nên chúng tôi thường ít tiếp xúc với những người xung quanh xóm, thường đi học về là vào phòng đóng cửa....

Có lẽ phải mất 2 tháng để chúng tôi bắt đầu dần làm quen với mọi người, bắt đầu hòa nhập với cái xóm trọ nhỏ bé này.

Nó như một gia đình thu nhỏ, ấm áp,....

Chúng tôi thường hay rủ nhau đi ăn kem, đi dạo phố ( mịa giờ mới nghĩ cái hồi đó hồn nhiên đến thế nào ) . Tôi có lẽ già dặn hơn tuổi, cũng hay giúp đỡ mọi người nên ai cũng quý. Nhưng cái kiểu sống triết lý của tôi thì lại có vẻ hay hợp với những người trưởng thành thật sự... Nên tôi vẫn cứ hợp cạ với mấy bà chị chuẩn bị được chồng rước về nhà.

Cuộc sống cứ thế trôi đi, nhẹ nhàng, êm đềm.............

...

Gần tết, thi xong chúng tôi được thoải mái để chờ cái tết đầu tiên của sinh viên.

Cách phòng tôi 1 phòng 1 cô bé chuyển đến, bạn thân của 1 cô bé ở xóm trọ tôi, hơn tôi 1 tuổi... Tôi liếc qua nhìn cô bé ấy rồi chuẩn bị quần áo, đồ đạc lên đường về quê ăn tết.
Mùng 6 tết, tôi lên hà nội sớm. Có lẽ tôi thích cái không khí ở hà nội hơn là ở nhà. Thoải mái muốn làm gì thì làm. Bước vào cổng ngõ, tôi mỉm cười nhìn thấy cái ngôi nhà quen thuộc và cũng không quên dơ chân sút thẳng vào mõm con chó đen xì to tướng 1 cái ( tôi vẫn cay nó vụ đớp phát vào chân tôi ) rồi đi vào nhà nằm vật trên giường ngủ nướng.


Mùng 9 tết, cả xóm lên đông đủ, chúng tôi và mấy anh phòng đối diện ( 2 phòng trai duy nhất trong xóm trọ ) kéo nhau đi chúc tết từng phòng. Em ấy sợ quá chạy về nhà đóng cửa tắt điện đi ngủ....

....

Chúng tôi chạm mặt nhau nhiều hơn. Ừ đó là 1 cô bé xinh xắn, đáng yêu , cũng cao ráo, được cái da trắng, dò to ( gái thái nguyên ). Những lúc cô bé đi qua phòng, lúc đầu tôi chỉ gật đầu chào, dần dần tôi mạnh dạn buông vài lời trêu ghẹo cô bé ấy.. Dần dần chúng tôi cũng quen nhau, cũng nói chuyện với nhau nhiều hơn.

Những lúc ở bể nước, cô ấy rửa bát tiện tay tôi thường múc nước dùm ( dại gái ) rồi chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau. Có lẽ lúc đầu tôi cũng có ý định tán cô bé này nhưng rồi biết được cô ấy có người yêu nên tôi cũng giữ khoảng cách nhất định... Nhưng ở xóm trọ, thường xuyên gặp mặt thường xuyên va chạm lẫn nhau, tôi và cô ấy càng trở lên thân với nhau.
Cái bờ hồ gần nhà, chúng tôi hay ngồi ăn kem, cô ấy ngồi nghe tôi kể chuyện, về mối tình đầu, về ước mơ của tôi , về cái sở thích công nghệ thông tin, về chuyện ước mơ sau này mở công ty.... Và tôi nghe cô ấy kể về người yêu cô ấy đang học ở hv cảnh sát năm cuối, đó là mối tình đầu tiên và đã kéo dài 7 năm. Hiện tại 2 người rất hạnh phúc...

....

Nhưng rồi có lẽ, do chúng tôi khá gần nhau...
...

Nói chuyện với nhau, tâm sự với nhau khá nhiều. Tối nào cũng thế, 2 đứa ngồi nói chuyện tới gần 12h đêm mới ngủ... Dần dần tôi thấy có một cái gì đó khác khác...

11h30 phút 31/03/20xx

.. Nhìn vào đồng hồ, tôi bảo cô ấy đi ngủ, vì cũng hơi muộn. Quay về phòng bật máy vi tính tôi ngồi chơi game một chút thư giãn... 

Điện thoại rung, tôi mở máy.... cô ấy nhắn tin cho tôi, bảo là có việc quan trọng muốn nói... Tôi hơi chột dạ vì cách nhau có 6-7 mét mà lại phải nhắn tin, tôi nhắn lại .........

....... điện thoại lại rung....

".... tớ có 1 cảm giác kỳ lạ, hình như tớ đã thích cậu rồi..... "

tắt máy tính, tôi ra cửa và ngồi xuống. Tôi dụi mắt, tát 1 cái vào má  ừ tôi không mơ.


Tôi thở dài, tôi không biết phải nói gì bây giờ  có lẽ tình bạn thân và tình yêu nó có cái gì đó mong manh quá, mong manh tới nỗi nó đã vô tình bước qua cái giới hạn đó từ bao giờ.

Tôi nhắn tin bảo cô ấy ngủ, có gì mai dậy rồi nói tiếp... sau đó tôi lên giường đi ngủ. Quả thật trong đầu tôi lúc ấy là 2 suy nghĩ trái chiều... 1 mặt tôi đang rất cô đơn, tôi muốn có người yêu lắm, mới chia tay... tôi vẫn cứ buồn cho tới khi gặp cô ấy để trút bầu tâm sự, tôi đã cũng định tán cô ấy nhưng rồi biết cô ấy có người yêu, nên tôi chỉ coi cô ấy như 1 người bạn thân. Tôi sợ phải làm cô ấy tổn thương vì cô ấy đã làm cho tôi bớt buồn.... 

Nhưng nếu tôi đồng ý, tôi là kẻ phá hoại hp của người khác.. tôi cảm thấy mình thực sự có lỗi.....

RỒi ôm mớ hỗn độn đó tôi thiếp đi lúc nào không hay.

6h30 phút, chuông điện thoại reo.. Đưa tay bắt máy thì nhận ra giọng 1 đứa ở xóm. Nó kêu là bị chó nó chặn đường ko cho ra nên nhờ tôi ra chân can thiệp. Lảo đảo dậy ra đầu ngõ thì chẳng thấy ai. Call nó hỏi thì nó chỉ cười :" chúc cá tháng 4 vui vẻ ..."

 mới sáng sớm đã bị lừa tôi uể oải bước vào. Bỗng tôi khựng lại trước cửa. Ờ biết đâu hôm qua bé ấy lừa mình cá tháng 4 thì sao  . Hơi hụt hẫng, nhưng tôi thấy nhẹ nhõm.... Nhưng rồi biết đâu lại là thật thì sao... Suy nghĩ đi nghĩ lại rồi tôi cũng chẳng ngủ được

7h30 sáng - 8h - 9h 
 chưa thấy cô bé dậy quái  mọi hôm dậy lâu rồi cơ mà. Tôi cầm điện thoại alo luôn... Và biết rằng cô bé ấy dậy lâu rồi nhưng lý do " ngại gặp cậu .." nên ở lỳ trong phòng ( bó chân )

Tôi giục cô bé ấy đánh răng, rửa mặt rồi ra phố với tôi...

Đi hết xuân thủy sang cầu giấy, qua mấy cửa hàng tạp hóa, cửa hàng sách. Chọn đại lấy 1 quyển Hạt giống tâm hồn....

....

Gần trưa, tôi và cô ấy ra quán kem... nhìn ra bờ hồ. Tôi đi trước còn cô ấy nhẩy tung tăng đi sau ( ngây thơ  )



.....

Hơi rụt rè tôi hỏi cô ấy là chuyện tối qua thực ra cô ấy chỉ đùa tôi thôi phải không....?

- Cô ấy quay mặt đi.. nhìn về phía bờ hồ và nói " chả lẽ cậu không tin mình sao? "

Tôi khẽ thở dài.... bởi lẽ tôi không thể biết được cái gì sẽ xảy ra tiếp theo? Tôi sẽ phải đối mặt với nó ra sao?


Hết phần 1 mời bạn đọc phần 2 sẽ ra sau vài ngày
 .

0 comments:

Post a comment

Mọi comment thô tục không đúng mức sẽ bị xóa.

abc